Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ 15

Thảo luận trong 'Dịch vụ - Sửa chữa' bắt đầu bởi baothanhy48, 15/4/19.

  1. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng. chuyển nhà thành hưng

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần). taxi tải thành hưng

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
     
  2. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Đang hạnh phúc với chồng và 3 con trong căn nhà ấm áp ở thành phố Chicago (Mỹ), nhưng chị Nguyễn Thị Xuân Hằng (47 tuổi) lúc nào cũng thấy lòng tồn tại một khoảng trống. Khoảng trống ấy xuất hiện 20 năm trước, khi chị biết mình không phải là con đẻ của người mẹ đã ở bên từ thời thơ ấu. Từ đó đến nay, Hằng đã trở về Việt Nam 4 lần để tìm cội nguồn của mình, chỉ mong được một lần nhìn, ôm hôn và chăm sóc mẹ đẻ.

    "Trái đất tròn, biết đâu điều kỳ diệu sẽ đến, tôi và mẹ sẽ tìm thấy nhau", chị Hằng, hiện sống bằng nghề làm nail, tha thiết nói.

    Tháng 2 năm nay, điều kỳ diệu đầu tiên đã đến trong đời chị. Bằng việc tìm kiếm qua dữ liệu ADN suốt 3 năm, Hằng đã tìm được cha đẻ của mình.

    [​IMG]


    Chị Hằng hạnh phúc bên cha ruột trong lần gặp đầu tiên tháng 2/2019.

    Cha đẻ chưa từng xuất hiện trong ký ức tuổi thơ của Hằng. Nhưng chị biết, dòng máu của người đàn ông ấy tạo nên sự khác biệt của mình với những bạn bè đồng lứa. Từ nhỏ, cô bé đã chấp nhận biệt danh Hằng "lai" và phải chịu những ánh nhìn giễu cợt bởi mái tóc màu rêu, đôi mắt nâu và thân hình cao lớn vượt trội.

    Bà Nguyễn Thị Xuân, người mẹ chăm cô từ thuở lọt lòng, chỉ kể rằng ba cô là một lính Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Bà bảo, vì không muốn sang Mỹ sống cùng chồng nên bà ở vậy, một mình nuôi con. Sự săn sóc, yêu thương của mẹ Xuân khiến Hằng luôn nghĩ mình là con đẻ của bà.

    Năm 16 tuổi, cô gái trẻ cùng mẹ sang Mỹ định cư theo diện con lai, đổi tên thành Jenny Hằng Nguyễn. Cuộc sống của hai mẹ con trôi qua bình yên, đến độ Hằng chưa từng có ý nghĩ phải tìm cha.

    Thế nhưng, năm 1999, bà Xuân bất tỉnh, phải nhập viện vì tai biến mạch máu não. Kiểm tra, bác sĩ phát hiện cơ thể bà không hề có dấu hiệu của việc sinh nở. Nhận được thông báo của bệnh viện, Hằng ngất xỉu tại chỗ.

    "Lúc tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường bệnh, tôi tự rút kim truyền nước, chân trần chạy đến phòng mẹ Xuân gào khóc ‘Mẹ ơi, mẹ dậy nói cho con biết con là ai, cha mẹ con ở đâu đi’. Nhưng bà không bao giờ tỉnh lại", Hằng nghẹn giọng kể.

    Chỉ ít ngày sau đó, bà Xuân qua đời, được về Việt Nam an táng. Hằng định bụng qua 3 năm chịu tang mẹ mới hỏi ông ngoại và các dì về gốc gác của mình. Nhưng chưa hết tang mẹ thì ông ngoại mất, rồi đến bác qua đời.

    "Mỗi lần về nước chịu tang, tôi định hỏi nhưng nghĩ đến món nợ ân tình, mẹ và nhà ngoại chịu tai tiếng nuôi con lai một đời nên lại thôi. Tôi kiên nhẫn chờ xem có ai mở lời nói sự thật hay không, nhưng mọi người đều im lặng", Hằng kể.

    Năm 2015, Hằng về Việt Nam, đến đài truyền hình nhờ tìm mẹ. Người ta hỏi mẹ tên gì, ở đâu, có thông tin gì thêm không, nhưng chị "chỉ biết lắc đầu, khóc như mưa". Sau ngày hôm ấy, Hằng ngồi ăn cơm cùng dì. Cô đã xin bà kể cho nghe sự thật.

    Người dì tiết lộ, mẹ đẻ chị tên Hạnh, người miền Tây. Vào khoảng những năm 1970, bà Hạnh làm thêm trong một quán bar ngụ tại đường Nguyễn Văn Thoại (nay là đường Lý Thường Kiệt, quận Tân Bình, TPHCM), do bà Xuân làm chủ. Sinh con xong, bà Hạnh gửi con cho bà Xuân nuôi. Về sau, có lần bà Hạnh đến xin lại, nhưng không được đồng ý, vì bà Xuân đã làm lễ rửa tội cho con, hứa sẽ chăm lo cả tinh thần lẫn thể xác đứa trẻ. Nếu còn sống, năm nay bà Hạnh khoảng 67, 68 tuổi.

    [​IMG]


    Chị Hằng ngày nhỏ và người mẹ nuôi tên Xuân.

    Lần tìm tung tích mẹ ở Việt Nam, chị Hằng đồng thời tìm kiếm thông tin về cha đẻ qua dữ liệu ADN. Trong thâm tâm, chị nghĩ tìm được ba là tìm thấy mẹ. Sau 3 năm nỗ lực kết nối, đầu năm 2019, Hằng nhận được thư báo kết quả. Miệng cầu nguyện, tay bóc thư, điều đầu tiên chị quan tâm không phải địa chỉ hay tên họ, mà là cha đẻ còn sống hay đã chết. Thấy ông còn sống, chị bật khóc.

    Một ngày cuối tháng 2 vừa qua, chị thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ một số máy lạ. "Chào Jenny, tôi là Frederick Ashley. Tôi nhận được thông tin rất có khả năng chúng ta là cha con. Tôi rất vui vì điều đó. Cô hãy gọi điện hoặc gửi email cho tôi ngay khi có thể nhé", tin nhắn viết.

    Đọc xong, "tim như nhảy khỏi lồng ngực", Hằng mang giấy bút ra, soạn sẵn những điều mình sẽ nói, những câu nào nên hỏi trước, hỏi sau, rồi bấm điện thoại. Chị sợ những xúc cảm chen lấn sẽ khiến cuộc trò chuyện đầu tiên không suôn sẻ.

    "Khi cầm máy, vừa chào hỏi nhau xong, ba đã khóc. Ông liên tục nói xin lỗi. Ông bảo không biết mình có con gái ở Việt Nam nên để tôi phải khổ sở kiếm tìm. Ở đầu dây bên kia, tôi nghe tiếng vợ ông khuyên chồng bình tâm. Bà nói họ không có con nên rất vui khi biết sự có mặt của tôi trong đời", Hằng kể.

    Hạnh phúc khi tìm thấy ba, nhưng chị thấy "có cái gì rơi vỡ trong lòng" khi biết ông không có bất kỳ kết nối nào với mẹ đẻ mình.

    Ít ngày sau đó, chị cùng chồng xin nghỉ làm một tuần, lái xe 12 tiếng đến nhà cha đẻ ở thành phố Burlington, tiểu bang Bắc Carolina, mang theo những món quà cho ông và vợ, cùng các cô ruột.

    Ngày hôm đó, trời mưa lớn, vừa nhìn thấy chiếc xe của con gái tiến vào cổng, Frederick đầu trần chạy ra. Người đàn ông tóc đã chuyển màu ôm chầm lấy con. "Nhìn thấy ba ướt đẫm dưới mưa, tình yêu thương tràn ngập trong lòng tôi. Hai chúng tôi cứ thế ôm nhau khóc. Sau 47 năm, cuối cùng tôi cũng được ôm cha mình bằng da bằng thịt", Hằng kể lại.

    Gặp Hằng, những đường nét trên khuôn mặt con gái giúp ông lật lại ký ức hơn 40 năm về trước. Năm 1970, khi còn là sỹ quan tại sân bay Tân Sơn Nhất, ông quen với một cô gái Việt ở quán bar. Lúc đó, Frederick Ashley giới thiệu mình tên Buddy. Ông nhớ, hồi đó mẹ Hằng còn đi học, chỉ làm việc ở quán bar như một sinh viên đi làm thêm. Thỉnh thoảng, ông vẫn dạy mẹ Hằng học tiếng Anh. Năm 1971, Frederick về nước, không biết rằng bạn gái đã mang thai.

    Cựu binh Mỹ 69 tuổi tâm sự luôn cảm thấy ân hận khi không thể nhớ tên mẹ Hằng. Ông muốn cùng con trở lại Việt Nam tìm mẹ, chắp nối những ký ức và thắp nến tạ ơn người phụ nữ đã nuôi dưỡng con mình.

    Từ ngày gặp Hằng, ông Frederick thường lên mạng học tiếng Việt. Mỗi lần trò chuyện hay gặp nhau, ông cố gắng chen vào đôi câu tiếng Việt. Ông bảo với con gái rất thích ăn phở, "mà phở phải có nước mắm mới good".

    "Ba nói với tôi đừng bao giờ từ bỏ ý định tìm mẹ. Ba hứa sẽ đồng hành cùng tôi. Biết đâu, trên dải đất hình chữ S, mẹ vẫn đang tìm kiếm chúng tôi trong vô vọng. Và biết đâu, may mắn lại đến với gia đình tôi thêm một lần nữa", Jenny Hằng Nguyễn hi vọng.
     
  3. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Đang hạnh phúc với chồng và 3 con trong căn nhà ấm áp ở thành phố Chicago (Mỹ), nhưng chị Nguyễn Thị Xuân Hằng (47 tuổi) lúc nào cũng thấy lòng tồn tại một khoảng trống. Khoảng trống ấy xuất hiện 20 năm trước, khi chị biết mình không phải là con đẻ của người mẹ đã ở bên từ thời thơ ấu. Từ đó đến nay, Hằng đã trở về Việt Nam 4 lần để tìm cội nguồn của mình, chỉ mong được một lần nhìn, ôm hôn và chăm sóc mẹ đẻ.

    "Trái đất tròn, biết đâu điều kỳ diệu sẽ đến, tôi và mẹ sẽ tìm thấy nhau", chị Hằng, hiện sống bằng nghề làm nail, tha thiết nói.

    Tháng 2 năm nay, điều kỳ diệu đầu tiên đã đến trong đời chị. Bằng việc tìm kiếm qua dữ liệu ADN suốt 3 năm, Hằng đã tìm được cha đẻ của mình.

    [​IMG]


    Chị Hằng hạnh phúc bên cha ruột trong lần gặp đầu tiên tháng 2/2019.

    Cha đẻ chưa từng xuất hiện trong ký ức tuổi thơ của Hằng. Nhưng chị biết, dòng máu của người đàn ông ấy tạo nên sự khác biệt của mình với những bạn bè đồng lứa. Từ nhỏ, cô bé đã chấp nhận biệt danh Hằng "lai" và phải chịu những ánh nhìn giễu cợt bởi mái tóc màu rêu, đôi mắt nâu và thân hình cao lớn vượt trội.

    Bà Nguyễn Thị Xuân, người mẹ chăm cô từ thuở lọt lòng, chỉ kể rằng ba cô là một lính Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Bà bảo, vì không muốn sang Mỹ sống cùng chồng nên bà ở vậy, một mình nuôi con. Sự săn sóc, yêu thương của mẹ Xuân khiến Hằng luôn nghĩ mình là con đẻ của bà.

    Năm 16 tuổi, cô gái trẻ cùng mẹ sang Mỹ định cư theo diện con lai, đổi tên thành Jenny Hằng Nguyễn. Cuộc sống của hai mẹ con trôi qua bình yên, đến độ Hằng chưa từng có ý nghĩ phải tìm cha.

    Thế nhưng, năm 1999, bà Xuân bất tỉnh, phải nhập viện vì tai biến mạch máu não. Kiểm tra, bác sĩ phát hiện cơ thể bà không hề có dấu hiệu của việc sinh nở. Nhận được thông báo của bệnh viện, Hằng ngất xỉu tại chỗ.

    "Lúc tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường bệnh, tôi tự rút kim truyền nước, chân trần chạy đến phòng mẹ Xuân gào khóc ‘Mẹ ơi, mẹ dậy nói cho con biết con là ai, cha mẹ con ở đâu đi’. Nhưng bà không bao giờ tỉnh lại", Hằng nghẹn giọng kể.

    Chỉ ít ngày sau đó, bà Xuân qua đời, được về Việt Nam an táng. Hằng định bụng qua 3 năm chịu tang mẹ mới hỏi ông ngoại và các dì về gốc gác của mình. Nhưng chưa hết tang mẹ thì ông ngoại mất, rồi đến bác qua đời.

    "Mỗi lần về nước chịu tang, tôi định hỏi nhưng nghĩ đến món nợ ân tình, mẹ và nhà ngoại chịu tai tiếng nuôi con lai một đời nên lại thôi. Tôi kiên nhẫn chờ xem có ai mở lời nói sự thật hay không, nhưng mọi người đều im lặng", Hằng kể.

    Năm 2015, Hằng về Việt Nam, đến đài truyền hình nhờ tìm mẹ. Người ta hỏi mẹ tên gì, ở đâu, có thông tin gì thêm không, nhưng chị "chỉ biết lắc đầu, khóc như mưa". Sau ngày hôm ấy, Hằng ngồi ăn cơm cùng dì. Cô đã xin bà kể cho nghe sự thật.

    Người dì tiết lộ, mẹ đẻ chị tên Hạnh, người miền Tây. Vào khoảng những năm 1970, bà Hạnh làm thêm trong một quán bar ngụ tại đường Nguyễn Văn Thoại (nay là đường Lý Thường Kiệt, quận Tân Bình, TPHCM), do bà Xuân làm chủ. Sinh con xong, bà Hạnh gửi con cho bà Xuân nuôi. Về sau, có lần bà Hạnh đến xin lại, nhưng không được đồng ý, vì bà Xuân đã làm lễ rửa tội cho con, hứa sẽ chăm lo cả tinh thần lẫn thể xác đứa trẻ. Nếu còn sống, năm nay bà Hạnh khoảng 67, 68 tuổi.

    [​IMG]


    Chị Hằng ngày nhỏ và người mẹ nuôi tên Xuân.

    Lần tìm tung tích mẹ ở Việt Nam, chị Hằng đồng thời tìm kiếm thông tin về cha đẻ qua dữ liệu ADN. Trong thâm tâm, chị nghĩ tìm được ba là tìm thấy mẹ. Sau 3 năm nỗ lực kết nối, đầu năm 2019, Hằng nhận được thư báo kết quả. Miệng cầu nguyện, tay bóc thư, điều đầu tiên chị quan tâm không phải địa chỉ hay tên họ, mà là cha đẻ còn sống hay đã chết. Thấy ông còn sống, chị bật khóc.

    Một ngày cuối tháng 2 vừa qua, chị thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ một số máy lạ. "Chào Jenny, tôi là Frederick Ashley. Tôi nhận được thông tin rất có khả năng chúng ta là cha con. Tôi rất vui vì điều đó. Cô hãy gọi điện hoặc gửi email cho tôi ngay khi có thể nhé", tin nhắn viết.

    Đọc xong, "tim như nhảy khỏi lồng ngực", Hằng mang giấy bút ra, soạn sẵn những điều mình sẽ nói, những câu nào nên hỏi trước, hỏi sau, rồi bấm điện thoại. Chị sợ những xúc cảm chen lấn sẽ khiến cuộc trò chuyện đầu tiên không suôn sẻ.

    "Khi cầm máy, vừa chào hỏi nhau xong, ba đã khóc. Ông liên tục nói xin lỗi. Ông bảo không biết mình có con gái ở Việt Nam nên để tôi phải khổ sở kiếm tìm. Ở đầu dây bên kia, tôi nghe tiếng vợ ông khuyên chồng bình tâm. Bà nói họ không có con nên rất vui khi biết sự có mặt của tôi trong đời", Hằng kể.

    Hạnh phúc khi tìm thấy ba, nhưng chị thấy "có cái gì rơi vỡ trong lòng" khi biết ông không có bất kỳ kết nối nào với mẹ đẻ mình.

    Ít ngày sau đó, chị cùng chồng xin nghỉ làm một tuần, lái xe 12 tiếng đến nhà cha đẻ ở thành phố Burlington, tiểu bang Bắc Carolina, mang theo những món quà cho ông và vợ, cùng các cô ruột.

    Ngày hôm đó, trời mưa lớn, vừa nhìn thấy chiếc xe của con gái tiến vào cổng, Frederick đầu trần chạy ra. Người đàn ông tóc đã chuyển màu ôm chầm lấy con. "Nhìn thấy ba ướt đẫm dưới mưa, tình yêu thương tràn ngập trong lòng tôi. Hai chúng tôi cứ thế ôm nhau khóc. Sau 47 năm, cuối cùng tôi cũng được ôm cha mình bằng da bằng thịt", Hằng kể lại.

    Gặp Hằng, những đường nét trên khuôn mặt con gái giúp ông lật lại ký ức hơn 40 năm về trước. Năm 1970, khi còn là sỹ quan tại sân bay Tân Sơn Nhất, ông quen với một cô gái Việt ở quán bar. Lúc đó, Frederick Ashley giới thiệu mình tên Buddy. Ông nhớ, hồi đó mẹ Hằng còn đi học, chỉ làm việc ở quán bar như một sinh viên đi làm thêm. Thỉnh thoảng, ông vẫn dạy mẹ Hằng học tiếng Anh. Năm 1971, Frederick về nước, không biết rằng bạn gái đã mang thai.

    Cựu binh Mỹ 69 tuổi tâm sự luôn cảm thấy ân hận khi không thể nhớ tên mẹ Hằng. Ông muốn cùng con trở lại Việt Nam tìm mẹ, chắp nối những ký ức và thắp nến tạ ơn người phụ nữ đã nuôi dưỡng con mình.

    Từ ngày gặp Hằng, ông Frederick thường lên mạng học tiếng Việt. Mỗi lần trò chuyện hay gặp nhau, ông cố gắng chen vào đôi câu tiếng Việt. Ông bảo với con gái rất thích ăn phở, "mà phở phải có nước mắm mới good".

    "Ba nói với tôi đừng bao giờ từ bỏ ý định tìm mẹ. Ba hứa sẽ đồng hành cùng tôi. Biết đâu, trên dải đất hình chữ S, mẹ vẫn đang tìm kiếm chúng tôi trong vô vọng. Và biết đâu, may mắn lại đến với gia đình tôi thêm một lần nữa", Jenny Hằng Nguyễn hi vọng.
     
  4. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Nhiều người ở Mỹ cho rằng "giàu có" nghĩa là nằm trong nhóm 1% thu nhập cao nhất. Hoặc ít nhiều thì cũng có khả năng mua được căn biệt thự hào nhoáng, thong dong dành cả đời trải nghiệm những kỳ nghỉ sang trọng.

    Nhưng "giàu có" cũng có thể là một trạng thái của tâm trí. Cựu nhân viên ngân hàng Kristin Addis nói rằng cô cảm thấy giàu hơn khi được du lịch khắp thế giới dù thu nhập giảm 40% so với trước. Các triệu phú tự thân của "Câu lạc bộ nhà đầu tư West Texas" nói các mối quan hệ của họ giá trị hơn số tiền kiếm được.

    Mặc dù "giàu" là một quan điểm chủ quan nhưng theo Business Insider, có 5 dấu hiệu cơ bản chứng tỏ bạn giàu nhưng có thể không nhận ra.

    Không hoặc nợ rất ít

    [​IMG]
    Nếu không mắc nợ hoặc chỉ nợ một ít, rất có thể bạn đang giàu hơn mình nghĩ. Đây là quan điểm của một nhà cố vấn tài sản ở Mỹ. Thực tế, một phần tư người dân nước này có nợ vay sinh viên, nợ hộ gia đình đạt mức kỷ lục vào năm 2018.

    Nếu bạn là một trong số những người may mắn giữ lại được nhiều tiền sau khi kiếm được, bạn đã giàu hơn không ít người. "Hầu hết mọi người không nhận ra rằng trong cuộc sống, không phải bạn kiếm được bao nhiêu tiền mà là bạn giữ lại được bao nhiêu tiền", Robert Kiyosaki viết trong tác phẩm kinh điển "Rich Dad Poor Dad".

    Sống thoải mái với thu nhập

    Sống trong khả năng hoặc chi tiêu ít hơn số tiền kiếm được nghe có vẻ đơn giản, nhưng rất nhiều người không làm được. Báo cáo năm 2015 của The Pew Charitable Tr Trust cho biết, chỉ 46% người Mỹ được hỏi nói rằng họ kiếm được nhiều hơn số tiền cần chi tiêu. Ở nước này, nếu kiếm được nhiều tiền hơn số tiền cần chi tiêu thì người đó đang làm tốt hơn gần một nửa dân số còn lại.

    Một nhà hoạch định tài chính nói với Business Insider rằng ông luôn khuyên các triệu phú USD sống dưới mức kiếm được. "Họ không sống tằn tiện bằng bất cứ cách nào nhưng cũng không tiêu hoang cho những chiếc xe hơi xa hoa, những ngôi nhà quá khổ với bể bơi chuẩn Olympic", vị này nói.

    Tiết kiệm dễ dàng

    [​IMG]
    Gần một phần năm người Mỹ không có gì tiết kiệm, theo khảo sát năm 2018 của Bankrate. Thiếu một công việc lương cao, chi phí cao và nợ là thủ phạm chính của việc không thể tiết kiệm. Nếu bạn có thể tiết kiệm dễ dàng, bạn đang làm tốt hơn hầu hết người Mỹ.

    Đủ khả năng nghỉ hưu đúng tuổi

    Ở Mỹ, tuổi nghỉ hưu theo truyền thống là 65. Nhưng điều đó đang dần thay đổi khi nhiều người già nước này thấy rằng họ không thể sống hơn 20 năm tiếp theo mà không có thu nhập. Bloomberg dẫn dữ liệu từ Cục Thống kê Lao động Mỹ cho biết, gần 20% người Mỹ từ 65 tuổi trở lên vẫn đang làm việc.

    Trung tâm Nghiên cứu Nghỉ hưu TransAmerica nói khoảng một nửa số người già vẫn đang làm việc là do các vấn đề tài chính. Nghiên cứu năm 2019 của GoBankingRates, 43% người Mỹ sẽ nghỉ hưu không đúng kế hoạch. Nhiều người nói họ không để dành tiền được cho nghỉ hưu vì phải vật lộn với các hóa đơn hàng tháng. Do đó, nếu bạn đủ khả năng nghỉ hưu khi muốn thì bạn đang ở một vị trí tốt so với nhiều người Mỹ lớn tuổi.

    Không mắc kẹt trong kiếm tiền

    [​IMG]
    "Những gì tôi nhận ra theo thời gian là bằng nhiều cách, tiền nói lên sự tự do", triệu phú tự thân và người sáng lập NastyGal Sophia Amoruso viết trong cuốn sách tên "#GIRLBOSS".

    Theo cô, nếu bạn học cách kiểm soát tài chính của mình, bạn sẽ không cảm thấy bị mắc kẹt trong công việc, địa điểm hoặc các mối quan hệ mà bạn ghét chỉ vì không đủ khả năng đi nơi khác. "Ở một vị trí tốt về tài chính có thể mở ra nhiều cánh cửa. Ở một vị trí xấu thì chúng có thể đóng sầm trước mặt bạn", cô viết.
     
  5. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Nhiều người ở Mỹ cho rằng "giàu có" nghĩa là nằm trong nhóm 1% thu nhập cao nhất. Hoặc ít nhiều thì cũng có khả năng mua được căn biệt thự hào nhoáng, thong dong dành cả đời trải nghiệm những kỳ nghỉ sang trọng.

    Nhưng "giàu có" cũng có thể là một trạng thái của tâm trí. Cựu nhân viên ngân hàng Kristin Addis nói rằng cô cảm thấy giàu hơn khi được du lịch khắp thế giới dù thu nhập giảm 40% so với trước. Các triệu phú tự thân của "Câu lạc bộ nhà đầu tư West Texas" nói các mối quan hệ của họ giá trị hơn số tiền kiếm được.

    Mặc dù "giàu" là một quan điểm chủ quan nhưng theo Business Insider, có 5 dấu hiệu cơ bản chứng tỏ bạn giàu nhưng có thể không nhận ra.

    Không hoặc nợ rất ít

    [​IMG]
    Nếu không mắc nợ hoặc chỉ nợ một ít, rất có thể bạn đang giàu hơn mình nghĩ. Đây là quan điểm của một nhà cố vấn tài sản ở Mỹ. Thực tế, một phần tư người dân nước này có nợ vay sinh viên, nợ hộ gia đình đạt mức kỷ lục vào năm 2018.

    Nếu bạn là một trong số những người may mắn giữ lại được nhiều tiền sau khi kiếm được, bạn đã giàu hơn không ít người. "Hầu hết mọi người không nhận ra rằng trong cuộc sống, không phải bạn kiếm được bao nhiêu tiền mà là bạn giữ lại được bao nhiêu tiền", Robert Kiyosaki viết trong tác phẩm kinh điển "Rich Dad Poor Dad".

    Sống thoải mái với thu nhập

    Sống trong khả năng hoặc chi tiêu ít hơn số tiền kiếm được nghe có vẻ đơn giản, nhưng rất nhiều người không làm được. Báo cáo năm 2015 của The Pew Charitable Tr Trust cho biết, chỉ 46% người Mỹ được hỏi nói rằng họ kiếm được nhiều hơn số tiền cần chi tiêu. Ở nước này, nếu kiếm được nhiều tiền hơn số tiền cần chi tiêu thì người đó đang làm tốt hơn gần một nửa dân số còn lại.

    Một nhà hoạch định tài chính nói với Business Insider rằng ông luôn khuyên các triệu phú USD sống dưới mức kiếm được. "Họ không sống tằn tiện bằng bất cứ cách nào nhưng cũng không tiêu hoang cho những chiếc xe hơi xa hoa, những ngôi nhà quá khổ với bể bơi chuẩn Olympic", vị này nói.

    Tiết kiệm dễ dàng

    [​IMG]
    Gần một phần năm người Mỹ không có gì tiết kiệm, theo khảo sát năm 2018 của Bankrate. Thiếu một công việc lương cao, chi phí cao và nợ là thủ phạm chính của việc không thể tiết kiệm. Nếu bạn có thể tiết kiệm dễ dàng, bạn đang làm tốt hơn hầu hết người Mỹ.

    Đủ khả năng nghỉ hưu đúng tuổi

    Ở Mỹ, tuổi nghỉ hưu theo truyền thống là 65. Nhưng điều đó đang dần thay đổi khi nhiều người già nước này thấy rằng họ không thể sống hơn 20 năm tiếp theo mà không có thu nhập. Bloomberg dẫn dữ liệu từ Cục Thống kê Lao động Mỹ cho biết, gần 20% người Mỹ từ 65 tuổi trở lên vẫn đang làm việc.

    Trung tâm Nghiên cứu Nghỉ hưu TransAmerica nói khoảng một nửa số người già vẫn đang làm việc là do các vấn đề tài chính. Nghiên cứu năm 2019 của GoBankingRates, 43% người Mỹ sẽ nghỉ hưu không đúng kế hoạch. Nhiều người nói họ không để dành tiền được cho nghỉ hưu vì phải vật lộn với các hóa đơn hàng tháng. Do đó, nếu bạn đủ khả năng nghỉ hưu khi muốn thì bạn đang ở một vị trí tốt so với nhiều người Mỹ lớn tuổi.

    Không mắc kẹt trong kiếm tiền

    [​IMG]
    "Những gì tôi nhận ra theo thời gian là bằng nhiều cách, tiền nói lên sự tự do", triệu phú tự thân và người sáng lập NastyGal Sophia Amoruso viết trong cuốn sách tên "#GIRLBOSS".

    Theo cô, nếu bạn học cách kiểm soát tài chính của mình, bạn sẽ không cảm thấy bị mắc kẹt trong công việc, địa điểm hoặc các mối quan hệ mà bạn ghét chỉ vì không đủ khả năng đi nơi khác. "Ở một vị trí tốt về tài chính có thể mở ra nhiều cánh cửa. Ở một vị trí xấu thì chúng có thể đóng sầm trước mặt bạn", cô viết.
     
  6. himhthanh664

    himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi ở Okinawa (Nhật Bản) có tới 3.000 người sống lâu nhất thế giới. Họ sống chậm, vui vẻ bên cạnh thiên nhiên, bạn bè. Họ ít bị các bệnh mạn tính như ung thư và bệnh tim, tỷ lệ mắc chứng mất trí nhớ cũng thấp hơn mức trung bình.

    Làm thế nào để người dân Ogimi sống thọ như vậy?

    Nhiều cuốn sách ra đời để giải thích cho hiện tượng trên, bao gồm cuốn sách bán chạy nhất của Dan Buettner là The Blue Zones: Lessons for Living Longer From the People Who've Lived the Longest hay cuốn Ikigai: The Japanese Secret to a Long and Happy Life của Héctor García và Francesc Miralles.

    Câu trả lời có lẽ là sự kết hợp của các nhiều yếu tố như sống đơn giản, sở hữu ít tài sản, dành nhiều thời gian hoạt động ngoài trời, giao thiệp với bạn bè, ngủ đủ giấc, ăn uống nhẹ nhàng và lành mạnh. Đặc biệt, không thể không nói đến triết lý Ikigai - khái niệm thể hiện sự chắt lọc từ mục đích, đam mê, sứ mệnh, thiên hướng, khát khao sống của mỗi người.

    [​IMG]


    Cụ bà Natsuko Maenaka, một người dân ở Okinawa, học dệt vải ở tuổi 84. Ảnh: CNN.

    Người Nhật quan niệm bất cứ ai cũng có Ikigai. Hãy tự hỏi bản thân: Bạn yêu thích điều gì? Bạn giỏi trong lĩnh vực nào? Bạn có thể được trả tiền cho cái gì? Thế giới cần gì? Khi bạn tìm thấy câu trả lời phù hợp với cả bốn câu hỏi, đó chính là Ikigai của bạn.

    Hoặc bạn có thể tự hỏi: "Tại sao bạn thức dậy vào buổi sáng? Hoặc, điều gì thúc đẩy bạn?".

    Trị liệu cũng là một cách để tìm ra Ikigai. Viktor Frankl, bác sĩ tâm thần và nhà thần kinh học người Áo, đã sáng tạo ra phương pháp trị liệu "logotherapy", liệu pháp giúp bệnh nhân tìm thấy mục đích sống của mình.

    Ít tốn kém hơn trị liệu là tự hỏi bản thân "Đâu là ý nghĩa cuộc sống của mình?" và theo đuổi các hoạt động hỗ trợ câu trả lời này. Đơn giản hơn là câu hỏi "Tôi thích làm gì nhất?". Ikigai của bạn có thể nằm ở các hoạt động mà bạn hoàn toàn đắm chìm và cảm thấy thú vị khi làm.

    Bác sĩ Sanjay Gupta, phụ trách mục y tế của CNN, gợi ý một câu hỏi khác để tìm ra Ikigai: "Nếu không tính đến tiền, tôi sẽ hối tiếc điều gì khi không thực hiện nó trong đời?".

    Ikigai của mỗi người lại khác nhau. Đối với dân làng Ogimi, Ikigai của họ là "trồng rau và tự nấu ăn", "gặp gỡ bạn bè" và "đan lát". Ikigai không cần phải cao cả hay phức tạp mà phần lớn là những hoạt động khiến bạn bận rộn nhưng vui vẻ suốt cả ngày.

    [​IMG]


    KBG84, nhóm nhạc gồm các cụ già trên 80 tuổi ở Okinawa tìm thấy Ikigai ở hoạt động ca hát, nhảy múa. ảnh: CNN.

    "Quan trọng nhất là bạn không thể và không nên đổ lỗi cho môi trường về việc sống mà không có Ikigai. Sau tất cả, việc tìm ra Ikigai riêng của mình là phụ thuộc vào bạn và theo cách riêng của bạn", ông Ken Mogi, nhà thần kinh học kiêm tác giả cuốn Awakening Your Ikigai: How the Japanese Wake Up to Joy and Purpose Every Day nói.

    Sống có mục đích sẽ khuyến khích các hành vi kéo dài tuổi thọ. Theo ông Mogi, tìm ra Ikigai giúp bạn sống lành mạnh hơn, tập thể dục nhiều hơn, tăng cường hoạt động xã hội và học tập suốt đời. taxi tải thành hưng

    Tìm ra Ikigai đã khó, duy trì Ikigai của mình còn khó hơn. Để tự nhắc bản thân trở lại với Ikigai, hãy sống đúng với trái tim và làm theo sự tò mò, trực giác bên trong. Năm điểm được ông Mogi nhấn mạnh để kiên trì theo đuổi Ikigai bao gồm: Tập trung vào chi tiết, chấp nhận bản thân, biết dựa vào người khác, tận hưởng niềm vui và sống cho hiện tại.

    "Bên trong bạn luôn có sự đam mê, một tài năng độc nhất. Chúng đem lại ý nghĩa cho cuộc sống và hướng bạn đến việc chia sẻ phần tốt nhất của con người mình cho đến thời khắc cuối cùng", tác giả García and Miralles nhận định.

    Học, giống như nhà thần học vĩ đại Joseph Campbell đã viết: "Hãy đi theo niềm vui của bạn".
     
  7. himhthanh664

    himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi ở Okinawa (Nhật Bản) có tới 3.000 người sống lâu nhất thế giới. Họ sống chậm, vui vẻ bên cạnh thiên nhiên, bạn bè. Họ ít bị các bệnh mạn tính như ung thư và bệnh tim, tỷ lệ mắc chứng mất trí nhớ cũng thấp hơn mức trung bình.

    Làm thế nào để người dân Ogimi sống thọ như vậy?

    Nhiều cuốn sách ra đời để giải thích cho hiện tượng trên, bao gồm cuốn sách bán chạy nhất của Dan Buettner là The Blue Zones: Lessons for Living Longer From the People Who've Lived the Longest hay cuốn Ikigai: The Japanese Secret to a Long and Happy Life của Héctor García và Francesc Miralles.

    Câu trả lời có lẽ là sự kết hợp của các nhiều yếu tố như sống đơn giản, sở hữu ít tài sản, dành nhiều thời gian hoạt động ngoài trời, giao thiệp với bạn bè, ngủ đủ giấc, ăn uống nhẹ nhàng và lành mạnh. Đặc biệt, không thể không nói đến triết lý Ikigai - khái niệm thể hiện sự chắt lọc từ mục đích, đam mê, sứ mệnh, thiên hướng, khát khao sống của mỗi người.

    [​IMG]


    Cụ bà Natsuko Maenaka, một người dân ở Okinawa, học dệt vải ở tuổi 84. Ảnh: CNN.

    Người Nhật quan niệm bất cứ ai cũng có Ikigai. Hãy tự hỏi bản thân: Bạn yêu thích điều gì? Bạn giỏi trong lĩnh vực nào? Bạn có thể được trả tiền cho cái gì? Thế giới cần gì? Khi bạn tìm thấy câu trả lời phù hợp với cả bốn câu hỏi, đó chính là Ikigai của bạn.

    Hoặc bạn có thể tự hỏi: "Tại sao bạn thức dậy vào buổi sáng? Hoặc, điều gì thúc đẩy bạn?".

    Trị liệu cũng là một cách để tìm ra Ikigai. Viktor Frankl, bác sĩ tâm thần và nhà thần kinh học người Áo, đã sáng tạo ra phương pháp trị liệu "logotherapy", liệu pháp giúp bệnh nhân tìm thấy mục đích sống của mình.

    Ít tốn kém hơn trị liệu là tự hỏi bản thân "Đâu là ý nghĩa cuộc sống của mình?" và theo đuổi các hoạt động hỗ trợ câu trả lời này. Đơn giản hơn là câu hỏi "Tôi thích làm gì nhất?". Ikigai của bạn có thể nằm ở các hoạt động mà bạn hoàn toàn đắm chìm và cảm thấy thú vị khi làm.

    Bác sĩ Sanjay Gupta, phụ trách mục y tế của CNN, gợi ý một câu hỏi khác để tìm ra Ikigai: "Nếu không tính đến tiền, tôi sẽ hối tiếc điều gì khi không thực hiện nó trong đời?".

    Ikigai của mỗi người lại khác nhau. Đối với dân làng Ogimi, Ikigai của họ là "trồng rau và tự nấu ăn", "gặp gỡ bạn bè" và "đan lát". Ikigai không cần phải cao cả hay phức tạp mà phần lớn là những hoạt động khiến bạn bận rộn nhưng vui vẻ suốt cả ngày.

    [​IMG]


    KBG84, nhóm nhạc gồm các cụ già trên 80 tuổi ở Okinawa tìm thấy Ikigai ở hoạt động ca hát, nhảy múa. ảnh: CNN.

    "Quan trọng nhất là bạn không thể và không nên đổ lỗi cho môi trường về việc sống mà không có Ikigai. Sau tất cả, việc tìm ra Ikigai riêng của mình là phụ thuộc vào bạn và theo cách riêng của bạn", ông Ken Mogi, nhà thần kinh học kiêm tác giả cuốn Awakening Your Ikigai: How the Japanese Wake Up to Joy and Purpose Every Day nói.

    Sống có mục đích sẽ khuyến khích các hành vi kéo dài tuổi thọ. Theo ông Mogi, tìm ra Ikigai giúp bạn sống lành mạnh hơn, tập thể dục nhiều hơn, tăng cường hoạt động xã hội và học tập suốt đời. taxi tải thành hưng

    Tìm ra Ikigai đã khó, duy trì Ikigai của mình còn khó hơn. Để tự nhắc bản thân trở lại với Ikigai, hãy sống đúng với trái tim và làm theo sự tò mò, trực giác bên trong. Năm điểm được ông Mogi nhấn mạnh để kiên trì theo đuổi Ikigai bao gồm: Tập trung vào chi tiết, chấp nhận bản thân, biết dựa vào người khác, tận hưởng niềm vui và sống cho hiện tại.

    "Bên trong bạn luôn có sự đam mê, một tài năng độc nhất. Chúng đem lại ý nghĩa cho cuộc sống và hướng bạn đến việc chia sẻ phần tốt nhất của con người mình cho đến thời khắc cuối cùng", tác giả García and Miralles nhận định.

    Học, giống như nhà thần học vĩ đại Joseph Campbell đã viết: "Hãy đi theo niềm vui của bạn".
     
  8. himhthanh664

    himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Theo Bloomberg Billionaire Index, tổng tài sản của Zhang Yong - Chủ tịch Haidilao International Holding và vợ - Shu Ping đã tăng thêm 6 tỷ USD năm nay, lên 13,6 tỷ USD hiện tại. Tốc độ tăng 79% tài sản chỉ trong hơn 3 tháng là nhanh nhất châu Á và nhanh nhì thế giới, chỉ sau tài phiệt khai mỏ Australia - Andrew Forres.

    Haidilao niêm yết tháng 9/2018. Năm ngoái, doanh thu của hãng tăng 60% lên 17 tỷ NDT (2,6 tỷ USD). Cổ phiếu Haidilao cũng tăng hơn 75% năm nay, kéo vốn hóa công ty lên 21 tỷ USD. Hai vợ chồng Zhang hiện sở hữu khoảng 58% Haidilao.

    [​IMG]


    Zhang Yong - Chủ tịch Haidilao International Holding. Ảnh: Bloomberg

    Thị trường lẩu tại Trung Quốc ngày càng cạnh tranh khốc liệt và được dự báo tăng trưởng với tốc độ hơn 10% mỗi năm. Hãng tư vấn Frost & Sullivan dự báo doanh thu thị trường này chạm 700 tỷ NDT năm 2022. Haidilao chỉ chiếm gần 3% thị phần tại Trung Quốc, theo bản cáo bạch của hãng tháng 9/2018.

    Trong một cuộc phỏng vấn năm ngoái, Giám đốc Chiến lược của Haidilao - Zhou Zhaocheng cho biết công ty này nhận thấy họ còn nhiều triển vọng tăng trưởng, bằng cách đem lại cho khách hàng nhiều lựa chọn hơn, dịch vụ tốt hơn và nhiều trải nghiệm mới hơn. Hiện tại, họ cung cấp dịch vụ chơi game, đánh giày và chăm sóc móng miễn phí cho những người phải đợi.

    Thực khách cũng được xem kinh kịch và diễn xiếc với sợi mỳ. Tháng 10 năm ngoái, một trong các nhà hàng của Haidilao còn đưa robot vào nhận gọi món và mang thịt, rau đến bàn cho khách. Thương hiệu này cũng đang mở rộng sang nhiều địa điểm mới, như New York hay London.

    Haidilao được thành lập năm 1994 bởi Zhang và một số người bạn của ông. Zhang trước đây là thợ hàn tại thành phố Giản Dương, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Ông bỏ việc sau khi cãi nhau với công ty vì căn nhà tập thể cấp cho ông và vợ sắp cưới.

    Haidilao ra đời sau đó được coi là bước ngoặt thay đổi lịch sử ẩm thực Trung Quốc. "McDonald's, Coca-Cola và Starbucks đều phản ánh văn hoá Mỹ. Khi nền kinh tế Trung Quốc phát triển và thế giới bắt đầu taxi tải thành hưng để ý nhiều hơn tới đất nước này, tôi tin các nhà hàng Trung Quốc sẽ có cơ hội phát triển", ông cho biết.
     

trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.