chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, công việc

Thảo luận trong 'Khu vực mua bán' bắt đầu bởi baothanhy48, 15/4/19.

  1. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, công việc ổn định. Nhiều khi muốn ra ngoài cho thoáng sau một ngày làm việc căng thẳng, mệt mỏi, đồng thời về nhà vẫn cố gắng chu toàn việc nhà như dọn dẹp, nấu cơm và phụ giúp mẹ dọn cửa hàng, vậy mà bố lại chỉ muốn tôi ở nhà. Cứ thấy tôi mở lời bảo ra ngoài đi đâu đó là khó chịu, cáu gắt, chửi bới và làm ầm lên. Mà tôi hoàn toàn tự lập mọi việc từ tài chính lẫn công việc. Tôi đã có bạn gái. Khi tôi bảo qua nhà bạn gái chơi thì bố nói đó là cầu cạnh, thậm chí còn bảo nếu tôi vẫn đi thì không còn bố con gì hết. Nhiều lúc trong đầu tôi cũng có rất nhiều suy nghĩ tiêu cực, nhưng cũng may tôi đều có thể đè nén xuống.

    Tôi cứ đi làm về muộn, dù đã gọi trước là làm nốt việc chưa xong ở công ty thì về bố vẫn làm ầm lên. Tôi cũng đã nghĩ đến việc nói chuyện nghiêm túc với bố nhiều lần nhưng không theo ý ông là ông sẽ nổi nóng. Khi tôi nói, dù rất nhỏ nhẹ vẫn bị bố cho là cãi lại và quát mắng. Tuy nhiên, sau đó ông lại kể với người khác là bố nói nhỏ còn con nói to. Cứ khi nào không nói lại được, ông sẽ mắng là mày nuôi tao được ngày nào chưa mà đã cãi. Đôi lúc tôi thực sự rất bất lực, không biết phải làm thế nào để thoát khỏi tình trạng này. taxi tải thành hưng
     
  2. thamhminh525

    thamhminh525 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng.

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần).

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
     

trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.